Lỡ Làng

Thu về Gió lạnh thổi lên cao
Chẳng hiểu cô mình sống thế nao
Đã biết không yêu đời tẻ nhạt
Còn e vắng bạn ít người vào
Bần thần đứng đợi ai nơi đó
Ngớ ngẩn nằm mong kẻ chỗ nào?
Cũng định liều đi cùng chốn ấy!
Nhưng em thấy thẹn với anh Đào.

Thành Mỹ

Chiếc Bánh Chôi

Thân hình của bánh gạo làm ra
Trắng đẹp tròn vo thật nõn nà
Kẻ thích ăn liền dăm bẩy đĩa
Người thường nếm vội một vài ca
Bồng bềnh nấu chín trong nồi luộc
Nát nhuyễn đời Em miệng cả nhà
Tục lệ thanh minh là thế đó
Dân mình thưởng thức tết mồng ba.

Thành Mỹ

Chùa Bổ Đà

Đây nhà cổ kính vẫn nguyên sơ
Ngót bốn trăm năm đến tận giờ
Ngói mọc rêu xanh thành lớp lớp
Tường dầy đất đỏ lại trơ trơ
Vườn lăng chứng kiến nhiều duyên nợ
Mộc bản lưu truyền lắm mộng thơ
Chốn Tổ nay là trường học đạo
Cao nhân các bậc tới nương nhờ.

Thành Mỹ

Ngủ Thảnh Thơi

Gửi “Thử “ tri ân một số nhời
Thi Đàm chiếu trải đến vui ơi
Cùng anh xướng họa tìm lời chuẩn
Với bạn bình câu kiếm chữ mời
Có lẽ vì xa ông ngại xuống
Hay là chị ấy “ hoạn thư “ chơi
Thôi thì Chịu nhịn cho êm nhỉ
Để lúc đêm về ngủ thảnh thơi.

Thành Mỹ

Gửi Bạn Nơi Ấy

KÍnh tặng CLB thơ Đường Kinh Bắc

Từ khi chốn ấy có thơ đường
Đến dự vài lần thấy mến thương
Rất muốn sang chơi cùng bạn hữu
Còn mong gặp lại với dân thường
Nhiều năm tự học niêm chưa tỏ
Ít tháng lo rèn luật vẫn vương .
Đợi lúc hoàn thành xong khóa đã
Qua cầu quyết chí luận văn chương.

Thành Mỹ

Chí Phèo

Vũ đại ngày xưa có Chí Phèo
Bần cùng xã hội, sống reo neo
Khi say trẻ nhỏ đùa trêu ghẹo
Lúc tỉnh người già ngại chẳng theo
Bụi chuối năm nào duyên lắt lẻo
“ Tình tang” buổi ấy tiếng eo sèo
Bao đời vẫn đó lòng chung nẻo
Một cặp bên nhau kiếp phận nghèo.

Thành Mỹ

Tứ Quý Luân Hồi

Ngắm cảnh xuân trời mở bút chơi
Nàng thơ gặp lại ngỏ đôi lời
Tùng đang ấp ủ bao mầm biếc
Cúc đã tưng bừng nảy lộc tươi
Trúc ngại quanh co nên khó sống
Mai hay uốn éo hé môi cười
Đường thi mới biết nhiều duyên nợ
Tứ quý luân hồi chẳng nghỉ ngơi.

Thành Mỹ

Mãi Thanh Xuân

Làm gì có được mãi thanh xuân
Năm đã vèo trôi mấy chục lần
Nhớ những ngày qua lòng trắc ẩn
lo vào tháng tới dạ phân vân
Xuân về cộng tuổi, tăng thêm thọ
Tết đến, càng già, giảm sắc xuân
Cũng phải tuân theo vòng tạo hóa
Làm gì có được mãi thanh xuân

Thành Mỹ

Mưa Phùn Tiết Xuân

Chán cảnh mưa phùn của tiết xuân
Đường làng lầy lội ngập bàn chân
Thơ mời bạn Rượu không người đến
Họp mặt giao lưu vắng bạn thân .

Thành Mỹ

Được Thành Đôi

Tuần nay nghỉ tết đã qua rồi
Lắng đọng Xuân còn nhuộm thắm môi
Vẫn vắng người dân trên thửa ruộng
Đang đông các trẻ ở chân đồi
trao duyên hẹn ước ngày chờ bạn
Gửi phận thề nguyền tháng đợi trôi
Những muốn mùa yêu nhanh trở lại
Cho tình gắm chặt được thành đôi

Thành Mỹ